Ấn tượng đầu tiên về Cambridge
Có lẽ hầu hết những bạn trẻ và khách du lịch khi đặt chân đến nước Anh đều muốn ghé thăm Cambridge, không chỉ bởi đó là nơi có trường Đại học Cambridge nổi tiếng mà đó còn là một thành phố tuyệt đẹp, mà theo tôi, đó có lẽ là thành phố đẹp nhất ở nước Anh ngoài London.

Tôi còn nhớ mãi cái cảm giác lần đầu tiên đặt chân đến Cambridge, vào một buổi sáng thứ Bảy tràn nắng, cũng là lần đầu tiên tôi đi thăm một thành phố khác của nước Anh ngoài London, thời gian trôi qua cũng đã hơn hai năm rồi. Ấn tượng đầu tiên của tôi về thành phố là một nơi rất cổ kính và thanh bình. Cái không khí và nhịp sống ở Cambridge dường như hoàn toàn khác hẳn so với các thành phố khác, để ai dù chỉ một lần ghé thăm cũng cảm thấy phải nâng niu và trân trọng. Tôi đã có dịp được đi thăm một số thành phố ở nước Anh, nhưng quả thực, không có một nơi nào tôi cảm thấy trân trọng và suýt xoa như khi đặt chân đến Cambridge. Đó cũng là ấn tượng mạnh nhất và sâu sắc nhất mà tôi có cho đến tận bây giờ.
Nếu ấn tượng về London là một thành phố rất đẹp, với cuộc sống nhộn nhịp phồn hoa, với nhiều cửa hàng và những chiếc xe buýt hai tầng đặc trưng, thì ấn tượng về Cambridge là một thành phố hiền hòa, trí tuệ, với những bãi cỏ xanh mướt, những không gian của thiên nhiên được bài trí rất hài hòa, những con phố nhỏ lát đá in dấu chân của biết bao những nhà khoa học nổi tiếng của nhân loại, những cửa hiệu nhỏ phảng phất một nét cổ kính rất Anh, một cảm giác phong thủy rất đặc trưng của dòng sông Cam như một người bạn lớn của thành phố, và trên hết là những colleges với 800 năm lịch sử học thức nổi tiếng của Đại học Cambridge.
Tôi vẫn còn nhớ mãi lần đầu tiên được thả hồn ngắm những tòa nhà cổ kính của các colleges của Đại học Cambridge, được đi punting (chèo thuyền) trong một ngày nắng tháng Tư, dọc bờ sông Cam với những bãi cỏ xanh mướt, làm nền cho những lâu đài cổ kính, và được cảm nhận một niềm tự hào của người dân về Đại học Cambridge, thể hiện rõ trên từng nét mặt của các sinh viên nơi này. Lúc thuyền đi qua King’s College, ngắm những tòa nhà cổ kính với những ô cửa sổ ngập lá, tôi cứ thầm hỏi không biết liệu đằng sau những ô cửa sổ kia, các sinh viên và các giáo sư của đại học Cambridge đang làm gì, và cuộc sống của họ đang diễn ra như thế nào? Tôi thầm ước ao có một ngày nào đó, mình sẽ được học tập và sinh sống ở Cambridge, chắc sẽ thú vị lắm…một giấc mơ…

Và lúc này đây, hai năm rưỡi sau cái ngày đầu ấn tượng, cũng trong một buổi sáng thứ Bảy tràn nắng, tôi đang ngồi trong phòng làm việc ở đằng sau một trong những ô cửa sổ ấy và viết lên những suy nghĩ của mình. Trên bàn làm việc lúc này là những sách, tài liệu và biết bao nhiêu những suy nghĩ, ý tưởng cho đề tài nghiên cứu mà tôi và giáo sư của tôi đang ấp ủ. Giờ thì tôi đã biết và đã có thể tự trả lời câu hỏi của chính mình, câu hỏi mà tôi đã có trong lần đầu tiên đặt chân đến thành phố này cách đây hơn hai năm.
Tôi đã có một cảm giác gắn bó rất đặc biệt với London, và bây giờ, trong tôi là một cảm giác mới, cảm giác gắn bó với Cambridge mà trong đó không thể thiếu một niềm tự hào đan xen về trường đại học của mình.
Lúc này, đâu đó ở dưới kia, trong một ngày thứ Bảy tràn nắng, trên những con thuyền đang lững lờ trôi trên dòng sông Cam, len lỏi qua những bãi cỏ xanh mướt làm nền cho những tòa lâu đài cổ kính của các colleges của Đại học Cambridge, có lẽ cũng có một cậu học trò nào đó đang ngước nhìn lên ô cửa sổ của tôi và tự hỏi: Không biết liệu đằng sau những ô cửa sổ kia, các sinh viên và các giáo sư của đại học Cambridge đang làm gì, và cuộc sống của họ đang diễn ra như thế nào?...
Viết từ Cambridge, ngày 25 tháng 10 năm 2008
Đoàn Trần Phương
PhD in Financial Economics, University of Cambridge
Norwich – thành phố green nhất nước Anh
Written by Duong Viet Hong_UEA

Khó có thể tìm thấy những giây phút đắm mình vào thiên nhiên như vậy nếu bạn chọn học ở một thành phố lớn và công nghiệp như London, Leeds hay Manchester. (Dương Việt Hồng, sinh viên đại học UEA)
Norwich – Thành phố của thiên nhiên, nhà thờ và lâu đài cổ kính
Mình theo học ở trường đại học East Anglia (UEA), thành phố Norwich. Norwich là một thành phố nhỏ với 135 nghìn dân, cách thủ đô London 2 tiếng tàu hỏa.

Hoa xuân Norwich
Norwich có lịch sử lâu đời, từng là thành phố lớn thứ 2 ở Anh vào thế kỷ 11 và gắn với sự đổ bộ của người Anglo-Saxons vào nước Anh.
Khi đến nơi, mình đã yêu mến ngay thành phố này. Nó là sự kết hợp giữa những đồi núi yên bình, cảnh vật thiên nhiên hiền hòa và những con phố nhỏ lên xuống đông đúc. Có người nói, ở Norwich có đủ nhà thờ cho bạn đi mỗi tuần một nhà thờ mới trong cả năm. Những con đường lát đá và những cửa hàng nhỏ xinh gợi nhớ về một châu Âu xa xưa cổ kính. Nếu các bạn đã xem phim Stardust, bộ phim được quay tại chính những con phố Norwich, các bạn sẽ phần nào thấy được sự đáng yêu của thành phố.

Claire Danes trong 1 cảnh quay của phim Stardust tại Norwich
Bên cạnh đó nó cũng là một thành phố hiện đại, với mạng phủ sóng wifi miễn phí lớn nhất nước Anh (năm 2006). Mức sống của thành phố cũng tương đối cao so với các nơi khác, mặc dù vẫn rẻ hơn so với sống ở London.

Café ngoài trời tại Norwich
Thời tiết ở đây khá dễ chịu vì gần biển và ở phía đông nam nước Anh. Vì vậy mùa đông không qúa lạnh, và không phải năm nào cũng có tuyết rơi. Mùa xuân ấm áp với nhiều hoa nở. Lúc đó, nếu đi dạo quanh hồ lớn của trường UEA bạn sẽ được bao bọc trong ánh nắng vào rực rỡ, tiếng chim hót rộn ràng và cây cối đâm chồi nảy lộc. Nhiều bạn thường nằm trên bãi cỏ lớn cạnh hồ vào mùa hè để đọc sách. Khó có thể tìm thấy những giây phút đắm mình vào thiên nhiên như vậy nếu bạn chọn học ở một thành phố lớn và công nghiệp như London, Leeds hay Manchester.

Bãi biển Cromer, Norwich
Ở Norwich, bạn sẽ có rất nhiều địa điểm để thăm viếng: các nhà thờ và lâu đài cổ kính trong ngoài thành phố, các bảo tàng, thư viện thành phố ở toà nhà The Forum, các trung tâm mua sắm và khu chợ đông đúc. Norwich đứng trong top 10 địa điểm mua sắm sôi động tại nước Anh, vì vậy những tín đồ mua sắm cần cẩn thận với các đợt giảm giá khi ở đây.

Đi thăm Blicking Hall
Hạt Norfolk (nơi thành phố Norwich toạ lạc) được bầu là “Hạt an toàn nhất England” năm 2009 vì vậy các phụ huynh có thể yên tâm khi con em theo học tại đây.
Tham gia các CLB tại UEA
Trường UEA có hơn 150 hội sở thích và câu lạc bộ thể thao chính thức, vì vậy ai cũng có thể tìm thấy một vài hội hay CLB phù hợp với mình, vấn đề là bạn có thu xếp được thời gian để tham gia hết những gì mình thích hay không. Thậm chí nếu hội bạn muốn tham gia chưa có, bạn có thể tự thành lập và nhà trường sẽ hỗ trợ kinh phí nếu có hơn 30 thành viên tham gia.

Góc nhỏ sân trường UEA
Với sinh viên Việt Nam mới nhập học, việc tham gia một hội sở thích hay CLB thể thao có tác dụng rất tốt trong việc kết bạn và hiểu biết thêm về nước Anh. CLB đầu tiên mình tham gia là CLB Salsa và ở đó mình đã được các thày người Cuba trực tiếp hướng dẫn. Các bạn trong nhóm đều rất hòa đồng, vui vẻ và cởi mở, khiến cho mình cảm thấy không còn lạc lõng khi đến một đất nước xa xôi.
Hàng tuần mình hay cùng nhóm World Café nghe giới thiệu về các thú vui của nước Anh (như tìm hiểu về chocolate, nặn tượng, nhảy…), trao đổi ý tưởng, kinh nghiệm sống như cách vượt qua đổ vỡ trong các mối quan hệ, hay đi thăm vườn chim ở ngoại ô. Tại đây mình đã gặp những người bạn từ nhiều nước khác nhau và tất cả đều rất nhiệt tình, dễ mến. Mình nhớ nhất là lần một nhà thám hiểm Nam Cực đã đến kể chuyện cho cả nhóm nghe về chuyến thám hiểm của ông và chúng tôi xem ảnh chụp lại toàn bộ chuyến phiêu lưu đó.

Thảo luận nhóm
Hội sinh viên Việt nam tại UEA hoạt động sôi nổi đã đem lại cho các sinh viên nhiều sự kiện đáng nhớ. Các bạn nam hay đá bóng giao lưu với đội của các nước bạn, vào các ngày lễ thì luôn có tiệc mừng với nhiều trò chơi và thức ăn hấp dẫn.

Múa nón của hội SV Việt Nam trong ngày International Day của trường UEA
Để tham gia vào các hội và CLB này, bạn chỉ cần có lòng đam mê, nhiệt tình tham gia, dành thời gian đều đặn và chút kinh phí nhỏ (vài bảng) hoặc có khi là miễn phí.
Bắt đầu những ngày ở UEA
Nguyễn Diệu Hương
Sunday, September 26, 2010 3:42 PM
Tròn 1 tuần sang đây. Kể ra tớ cũng là đứa dễ thích nghi, thấy sống 1 mình, tự ăn tự uống cũng ko có j vất vả lắm, tốn kém hơn ở nhà tí thui ^^. Sang đây ngày nào tớ cũng ăn cơm (tự nấu), hoặc được ăn cơm (nghĩa là có người nấu cho). Lúc nào cũng cảm thấy đói, ăn nhiều, uống (sữa) nhiều. Cứ cái đà này thì phát phì mất :)). Nhưng mà tớ ghét thời tiết ở đây lắm. Được mấy hôm đầu trời nắng to, tớ tí tởn đi chụp đc rất nhiều ảnh. Nhưng đó là mấy hôm ở Birmingham. Tớ về Norwich thì lúc nào trời cũng mưa tầm tã. Thỉnh thoảng trời tạnh và lại có nắng, nhưng tầm 10p sau đi ra ngoài đường là lại cong đít chạy về nhà ngay vì mưa tiếp :)). Vì mấy hôm ở đây mưa gió, nên bh tớ vẫn chưa mua đc nồi niêu xoong chảo. Hôm qua nấu ăn phải mượn của anh hàng xóm T.T. Hôm nay tớ định lượn qua chợ đồ cũ mua nồi niêu nhưng lại mưa, và thế là lại phải hoãn. Nghe nói ở VN mấy hôm nay cũng mưa tầm tã, tớ mừng thầm trong bụng ;)). Mấy hôm nay ở đây lạnh kinh khủng :(. Mặc dù tớ cũng to béo khỏe mạnh, nhưng cứ đi ra ngoài là cảm giác như gió thổi cho tung người :-ss. Thỉnh thoảng lang thag 1 mình lại thấy tủi thân thế :( Thấy nhơ nhớ cái nóng của Hà Nội rùi. Lạnh thế này, thèm đi ăn đồ nướng :(.
Ở đây tiêu pha cái j tớ cũng phải tính tính toán toán ý. Hôm nọ tớ mua đc cái áo len mỏng dính ở 1 cửa hàng đã down giá, 17 đồng, vị chi là 510k :-ss. Ở nhà tớ mua áo len chỉ = 1 nửa số tiền ý thui :-ss. Tiền ăn tính ra ko đắt lắm. Nhưng điện thoại và đi lại thì :-ss. Tớ đi 1 lần từ Bir về Norwich = mua đc 1 lọ nước hoa :((.
Trường tớ thì vô cùng nhiều dân Trung Quốc. Hôm tớ đi nhập học, đằng trước và đằng sau tớ phải có đến 20 đứa TQ đang túm tụm nc với nhau. Tớ cũng mới quen 1 bạn TQ rất dễ thương tên là Ella. Bạn ý học cùng khoa với tớ luôn. Tiếng Anh của bạn ý thì dở tệ nên bạn ý thích nói chuyện với tớ để nâng cao kĩ năng nói. Bạn ý cứ vừa nói vừa giở kim từ điển ra tra, đáng yêu lắm ^^. Bạn ý ko đọc đc tên tớ nên tớ bảo bạn ý gọi tớ là Hannah ;)). Nhưng có 1 điều làm tớ ko vui lắm khi tiếp xúc với người TQ đó là họ ko biết VN là nước nào :-w. Hỏi 3 đứa cả 3 ko biết VN. Bạn Ella nói tại vì dân TQ ko nói VN là Vietnam mà gọi Vietnam là uể na j j đó :-/.
Giai Tây ở đây thì cũng tạm ổn và có vẻ thân thiện. Trường tớ có mấy bạn trông cũng khá sáng sủa :-". Nhưng vì tớ là hoa đã có chủ nên ko thèm ngắm các bạn ý nữa ;)). Hôm qua đi trên trường, vừa đi vừa run lập cập, 1 bạn Tây nhìn tớ buồn cười quá hay sao ý, bạn ý chào tớ và hỏi: How r u? Are u ok? :))
Về chỗ ở của tớ. Tớ ở trong kí túc. Flat của tớ có 5 phòng. Mấy hôm đầu đến chỉ có mình tớ và 1 bác da đen chính hiệu, người châu Phi, quên mất người nước nào rùi. Nhưng bác da đen này cũng rất nice nên mình cũng nice lại với người ta. Hôm qua tớ còn cho bác ý ăn bánh trung thu nữa, bác ý khen ngon đó. Gọi là bác thì hơi quá vì mới 30 tuổi thôi, nhưng trông già lắm nên tớ cứ gọi vậy :D. Hôm qua cũng có 1 bạn người TQ mới đến, nhưng bạn này vừa đến đóng kín cửa phòng luôn =.=. Uổng công mình đang định qua xí xớn làm quen.
Update qua tình hình của tớ như vậy cho các bạn yêu ở nhà đỡ tò mò. Các bạn động viên tớ đi, ngày mai tớ bắt đầu đi học rùi :D
Note cho 1 ngày nắng đẹp ở UEA
12:18pm ngày 17 tháng sáu năm 2010 – Đỗ Phương Huyền
Da lau that lau roi, minh khong viet note, cu dinh bat dau, go duoc vai dong , lai stop ...nhung hom nay 1 dong hon don cam xuc o trong long thuc giuc minh viet 1 cai note ...va biet dau no lai la cai the last one in UEA.
5 pm, troi nang ruc ro, di bo ra Coop de mua banh custard doughnut yeu thich, hic, ra muon qua, het roai , danh an tam raspberry vay. Vua buoc ra khoi Coop thi gap thay Peter.Thay van lich su nhu moi ngay voi suit va ao so mi mau hong. Thay phong xe dap ve nha khuon mat thi happy la lung. Chac Thay vui vi hom qua, cai ma thay mong doi tu rat lau do la dataset ve Options da ve den UEA.
Minh thay ay nay qua!!!:) Luan van lam ve Options nen rieng ve mang data da khong phai lo lang j roi. Thay Peter noi, nhiem vu cua minh bay gio la doc , doc that nhieu de xem nhan dan da tung nghien cuu ve van de nay nhu the nao de quyet dinh cho mo hinh cua minh. Haizzz, luoi bieng qua mac du luc nao cung nhac nho la se khong bao gio de thay Peter that vong.
Thay Peter chua bao gio lam minh that vong, khong phong dai 1 ty nao neu noi Peter Moffatt la linh hon cua School of Economics. Ke hoach lam giang vien cua minh nhieu luc thay kho khan qua boi vi minh nghi , neu la giang vien thi pai co gag lam tot nhu thay Peter!
Thay Peter thuc su say me voi nghe nghiep va luon nhiet tinh voi sinh vien. Nhieu hom hoc bai tren lab den 12h van gap Thay o day. Thong thuong muon gap giao vien, sinh vien deu pai book appointment qua mail vi giao vien luon ban, co nguoi chi danh 1-2h/tuan de tiep sinh vien.Voi thay Peter co the drop off anytime. Den gap Thay , luc nao cung duoc don tiep bang nu cuoi rang ro, moi cau hoi thac mac deu duoc giai dap mot cach ranh mach ro rang. Hieu nhung kho khan cua sinh vien quoc te, Thay luon viet ra giay de giai thich va sau do minh co the mang no ve. Truoc khi ra ve bao gio thay cung dong vien minh, Co gang len nhe, minh da dang lam rat tot roi day!! ^^ Thuc su, loi dong vien co suc manh rat lon, no giup minh tin tuong rang minh co the lam tot va tot hon nua!
Thay Peter rat tam ly. Khi biet minh co plan di London sau exam, thay da lui second meeting khoang 10 ngay , de sau khi di choi ve, minh van co thoi gian de nghien cuu truoc khi den gap Thay. Con hang ty thu tuyet voi ve thay Peter nua ma tu nhien minh ko nho ra duoc. Van con nho la minh da happy nhu the nao khi thay dong y lam supervisor cho cai dissertation cua minh...
Mot lan MSC class gap truc trac ve giao vien, nguoi dau tien va duy nhat ca lop nghi den la thay Peter chu khong pai la Head of School. the roi ,rong ran ca lu hon 20 con nguoi keo den phong Peter xin giup do. The nen chang co j ngac nhien, feedback cua Thay Peter luc nao strongly positive.
Ben canh thay Peter, minh con yeu quy thay Mike va ca thay Saha nua. Thay Mike chac ko nho ten minh, nhung cai mat thi da quen thuoc vi xin gap thay nhieu qua roi, minh say me cai Behavioural Finance cua thay vo cung.Thay Mike hien vo cung, nhieu luc minh thay ngai vi den gap thay nhieu qua, nhung lan nao cung the, truoc khi ra ve thay lai nhac la : co van de j thi dung ngai ngan den gap thay, luc nao cung perfectly welcome.
Thay Saha cung tot va nhiet tinh lam. Co lan mang bai tap o trong sach den de hoi thay xem minh lam co dung ko, vi bai nay ko thuoc phan ma thay yeu cau lam nen thay ko dua dap an. Minh thay happy vo cung khi thay noi, thay rat vui khi thay minh lam bai tap nay. Hy vong ket qua mon Micro cua thay Saha khong te, vi cai game theory cua thay no kho qua, lai la mon cuoi nen hoc hanh chenh mang...:)
Minh da tung ban khoan giua UEA( rank around 20) va Exeter (top ten) , tham chi minh da tung tiec khi ko chon Exeter vi hoc bong o do offer con hap dan hon. Nhung cuoi cung minh da lua chon dung. Yeu UEA, yeu cuoc song thanh binh va nhung con nguoi tot bung o Norwich.
Roi se nhanh thoi, minh se tam biet UEA, tam biet thay Peter, thay Mike, thay Saha va ca cac thay co khac nua...minh da co rat nhieu ly do de cham chi hoc hanh roi , gio thi hay co gag not cai dissertation nay nua de noi loi cam on voi cac Thay chu!

Where is my city?
Nguyen Minh Hue on Tuesday, September 21, 2010 at 4:31am
Bài viết có vẻ khá la đồng suy nghĩ với những sinh viên du hoc - đang lưỡng lự giữa VỀ và Ở LẠI..
... Nói chính xác thì tới giờ, tôi cũng không chắc là tôi muốn sống ở Hà Nội nốt quãng đời còn lại không. Hà Nội là một đô thị ngột ngạt và ngày càng ngột ngạt. Hầu như không có không gian riêng cho mỗi người. Khi về Hà Nội, cái làm tôi nhớ khi ở nước ngoài là những lúc không gian tuyệt đối yên tĩnh và những khi có thể dạo bộ trong công viên hay ven sông, ven hồ mà không bị ngột ngạt bởi tiếng ồn, bụi và người. Ở Hà Nội, con người không có không gian riêng. Nói đơn giản, cả ngày thứ Bảy này, thay vì được yên tĩnh nghỉ ngơi trong một ngày cuối tuần thì những tiếng ồn từ công trình xây dựng hàng xóm cứ đập vào tai suốt cả ngày.
Hà Nội ngày càng nhiều bụi và khói. Con người cũng dường như ngày càng trơ khấc hơn. Không gian đó khiến cho người ta cũng dễ trở nên bực bội, khó chịu và mệt mỏi hơn.
Vậy tại sao tôi trở về Hà Nội? Sau khi tôi về, có nhiều người hỏi tôi câu này và thực sự tôi cũng không biết trả lời ra sao. Có rất nhiều lý do để (tìm cách) ở lại nước ngoài, và cũng có không ít lý do để trở về Việt Nam và câu trả lời của tôi (nếu có) thường tùy thuộc vào ý nghĩ đập vào óc tôi lúc đó hoặc là một câu trả lời khuôn sáo đã có sẵn (nhưng có những lúc tôi chán trả lời câu này đến nỗi phải đề nghị không trả lời). Một phần có lẽ vì gia đình nhưng cũng không phải quá quan trọng vì tôi không phải là người quá gắn bó với gia đình, hơn nữa gia đình tôi cũng hoàn toàn tôn trọng quyết định về hay ở của tôi (dù vẫn thích tôi về hơn).
Tôi nghĩ lý do sâu hơn là cảm giác thuộc về. Dù sao đi nữa, tôi vẫn có cảm giác là tôi thuộc về Việt Nam và sẽ cảm thấy cuộc đời mình có ý nghĩa hơn khi sống ở Việt Nam. Kiếp người ngắn ngủi và vốn dĩ cô độc. Nếu sống ở nước ngoài, làm việc ở một công sở nào đó, sáng đi chiều về, lập gia đình, nuôi dạy con cái cho tới lúc về hưu, tận hưởng sự yên bình và những dịch vụ sẵn có của xã hội đó, tôi cảm thấy một cuộc sống như thế thật buồn tẻ. Như một nơi ở trọ mà mình sẽ phải ở tới hết đời.
Tôi không phải là một công dân thế giới để có thể tìm thấy niềm vui, sự tự do và sự thoải mái ở bất cứ nơi nào. Sống ở nước ngoài, tôi sẽ có yên tĩnh, có tự do cá nhân, có sự thoải mái và tiện nghi vừa đủ, sự tôn trọng lẫn nhau giữa người và người, và có nhiều cơ hội cho con cái. Nhưng chắc chắn, đi kèm với nó sẽ là một nỗi buồn melancholy và nostalgia, là sự mờ đi của các ký ức, sự dần dửng dưng với quá khứ và quê hương, là mâu thuẫn và cố gắng cân bằng giữa khép và mở, là cố gắng hòa nhập rồi lại mỏi công tìm kiếm identity và nơi bạn thuộc về. Bạn thuộc về đâu? New York hay Hà Nội? Where’s your city? Where’s your country? Are you Chinese? No, Vietnamese?
Tôi không phải là người mê say tri thức và có tinh thần cạnh tranh quyết liệt để lựa chọn sống ở những nơi có môi trường tri thức cao nhất. Cũng không phải là người giàu giá trị gia đình để lựa chọn sống ở những nơi tốt nhất cho sự phát triển của con cái (giấc mơ Mỹ, Harvard, Obama, Sarkozy...).
Đến bây giờ tôi cũng không biết là quyết định về nước có đúng không. Và trong tương lai, cũng chẳng biết rồi tôi có bỏ cái thành phố “năm cổng chào” chộn rộn này không - nơi trí tuệ nhìn vào chắc sẽ phải nhún vai và cái đẹp thì cười nửa miệng?
Nhưng tôi nghĩ là tôi không tiếc về quyết định này (nhưng kể ra đôi khi cũng thấy tiếc tiếc). Ít nhất việc đó cũng giúp tôi đỡ phải băn khoăn trong chuyện là nên đi hay về, hay lúc nào thì nên về - những câu hỏi mà tôi sẽ phải suy nghĩ trong nhiều năm nếu tôi sống ở nước ngoài.
Trong cuốn tiểu thuyết "All the Pretty Horses" (bản dịch có tên "Những con tuấn mã" khá tệ) tôi vừa đọc xong có đoạn hội thoại giữa hai người bạn, hai chàng cao bồi trẻ tuổi vừa trở lại Mỹ sau chuyến hành trình đầy nguy hiểm ở Mexico
“I think I'm going to move on. This is still good country. Yeah, I know it is. But it aint my country”
Nhân vật chính trong cuốn sách lại ra đi, vì anh cảm thấy nước Mỹ của anh không phải là của anh. Đất nước của anh là đất nước của quá khứ, của ngựa chứ không phải ô tô, của những con chim lớn sải cánh bay trên hoang mạc chứ không phải những giàn khoan dầu hỏa dựng lên trên nền trời. Chừng nào bạn cảm thấy xa lạ với nơi bạn đang sống, thì bạn nên ra đi. Dù là để tìm kiếm một miền đất mới hay một thế giới quá vãng.
''Với tớ thì điều đó chưa đến. Đất nước tớ đang ở hiện nay không phải là "good country”. Nhưng nó vẫn là “my country”. Còn có những đất nước mà tớ từng có dịp đến thì rõ ràng là “good country”. Nhưng tiếc thay, nó lại không phải là “my country”.
Leeds (Again)
Dành cho những ai sắp xa Leeds...
by Hue Minh Nguyen on Saturday, September 5, 2009 at 4:25am
LEEDS
Lá đã rụng đầy con ngõ nhỏ...
Thu đã về bên ô cửa trống trơn
Hà Nội mùa này như thể đẹp hơn
Nhưng tôi vẫn nhớ ngày Thu ở Leeds
Ở nơi đó có con đường xa tít
Những buổi chiều dạo bước cùng ai
Chú sóc tinh nghịch khẽ ngước đôi mắt nai
Trộm nhìn tôi như thể người xa lạ
Ở nơi đó có lối mòn vương đầy lá
Giữa độ Thu về bên những thảm cỏ xanh
Gió lay nhẹ hàng cây đỏ bao quanh
Như nhắn nhủ Đông sắp về rồi đó
Ở nơi đó còn có thành phố nhỏ
Với những lâu đài, tượng đá, vườn hoa
Những dãy phố vừa quen vừa lạ
Của buổi ban đầu và của buổi chia xa
Ở nơi đó tôi còn có bạn
Những người con đất Việt xa xôi
Ở nơi đó đã đong đầy kỷ niệm
Leeds, một thời tuổi trẻ, bạn cùng tôi
NQH - 33, Lyddon Terrace, LS2 9LA.
Mấy hôm nay Leeds mưa, âm u, gió to, như là mùa đông gõ cửa...
Mấy hôm nay cứ thấy blast trên FB của một số người là lời chia tay Leeds.
Mấy hôm nay jogging cùng chị Ngân ở Hype Park, cứ khen mãi con đường Korean, và cứ cố jogging con đường đấy nhiều hơn.
Mấy hôm nay cứ thích xem lại nhiều ảnh Leeds bốn mùa...
Và cứ hỏi chị Ngân, sao bên này bốn mùa rõ rệt thế hả chị? Thế thì hỏi làm sao những người như tớ sống ở đây có một thời gian ngắn ngủi không thể không nhớ được....

Autumn

Winter

Spring
For a Hanoi afternoon of terribly missing you all...
by Hue Minh Nguyen on Wednesday, January 13, 2010 at 2:14am
An early morning letter from the two sisters - the two flatmates for my leaving
Leeds, 28/12/2009
Em yêu quý!
Người đầu tiên chào bọn chị đến Leeds là em Huệ, dù khi đó bọn chị còn chưa biết em Huệ là ai.
Người đầu tiên cho bọn chị thấy đúng là như mọi người nói, không phải quá lo đâu, tới nơi người Việt mình đông, nhiệt tình giúp đỡ, cũng là em Huệ khi em nói với chị để em gọi điện cho bà chủ nhà cho, máy em co free mins mà.
Từ khởi đầu ấy, rồi Huệ và Yến chuyển đến ở cùng nhà với bọn chị, chị phát hiện ra là hai chị em đã từng nói chuyện với nhau từ trước, chị em mình cùng quê, người quen của chị hay em cũng là người còn lại biết, chuyện cứ nối chuyện. Chị Vân và Huệ thì chẳng bao giờ chán chuyện nấu ăn, mỹ phẩm trang điểm, và quần áo để cũng là mở không gian và thời gian cho những chia sẻ con gái hơn. Huệ ' lôi kéo' bọn chị đi chụp ảnh để chị Hắng học tạo dáng trước ống kính, có bao nhiêu ảnh đẹp để khoe trên blog, để bọn chị tí tởn hí hả mua được đồ ở outlet, ăn thử xúc xích Đức, đi xem bắn pháo hoa, nghe chuyện tình ở Leeds.... Nhiều dấu phẩy thế, còn thêm dấu ba chấm cuối câu chỉ trong chưa đầy 4 tháng em nhỉ! Nếu Huệ có hay quên quên mất sự kiện nào , chị Hằng trí nhớ tốt sẽ nhớ hộ, ôn lại cùng chị Vân, em Yên, em Trang. Rồi đến ngày chị em mình có dịp hội ngộ ai cũng sôi nổi cì chạm đúng mạch chứ không phải giữa mỗi Hằng và Trang về phim ảnh, ăn uống :D
Hai chị muốn nói lời cảm ơn em cho những kỉ niệm đẹp đầu tiên về cuộc sống ở Leeds, cho tình cảm chị em - bạn bè gắn kết qua từng ngày. Hai chị chúc em sẽ được năm mới đón chào bằng những khởi đầu mới thuận lợi và may mắn.Chúc em luôn giữ nhiệt tình và sôi nổi để truyền niềm vui tới những người em yêu quý.
Bay mạnh giỏi và cười thật tươi trên mỗi chặng đường em qua nhé!
Hai chị: Hằng - Vân
Moon - Cloud
MÙA HÈ VÀ MÙA ĐÔNG...LEEDS
by Hue Minh Nguyen on Wednesday, February 11, 2009 at 12:51pm
Leeds mùa hè nắng đẹp lắm anh,
Trời trong xanh và gió đùa trên lá,
Lích chích tiếng chim gọi nhau rộn rã,
Không man mác buồn như những buổi chiều đông…
Leeds mùa hè anh có biết không?
Ngày dài như chẳng thể dài hơn nữa
Biết bao lần em thấy mình bỡ ngỡ
Chín, mười giờ lặng ngắm cảnh...
“hoàng hôn"
Leeds mùa hè chỉ có những cơn giông,
Không còn nữa mưa phùn và gió rét,
Những con phố thi thoảng nham nhở tuyết,
Tạm xa rồi, sẽ trở lại mùa sau…
Leeds mùa hè người ta rủ nhau
Dạo quanh công viên chiều chiều, sáng sáng,
Bãi cỏ lao xao tiếng đùa vui trong nắng,
Cảnh ồn ào nhưng rất đỗi bình yên…
Leeds mùa hè em lại nhớ thêm,
Những ngày ngắn ngủi của mùa đông trước
Khi em bên anh tràn đầy hạnh phúc
Giá lạnh ngoài trời nhưng ấm áp trong tim…
Leeds mùa hè không có anh ở bên,
Em lại thấy mình thêm nhỏ bé!
Mùa hè đẹp - với ai ai cũng thế,
Nhưng riêng em, em nhớ Leeds mùa đông…
Tình hình của iẻm ở bển UK
by Quyen Nguyen on Sunday, October 3, 2010 at 5:04pm
Sau gần 2 tuần cuối cùng tớ lại được về với văn minh nhân loại. Tớ đặt chân đến UK ngày 21/9 sau đúng 1 ngày ở trên trời. được cái ‘bọn’ sing air phục vụ tân chân răng kẽ tóc nên k thấy mệt mỏi j cả. ở sân bay tớ và con ka làm quen đc 2 bạn ng malay, 1 bạn ng TQ cũng về trg. dắt nhau ra meeting point rồi trg đưa về. hôm đấy có 1 sự kiện rớt là to lớn. đó là bạn ng tàu kia cho tớ với em ka 2 túi nho nhỏ. mình cầm lên đọc thì nó ghi thế lày : spicy duck tongues :-SS. ăn chả khác j thịt hộp. Ra ngoài thì trời lạnh lạnh thôi. mang tiếng 15 độ mà tớ chỉ mặc thêm mỗi 1 cái áo khoác. Từ manchester về trg mất 2 tiếng đi coach.
Mấy hôm đầu chưa có internet toàn vào international office ngồi, vừa đc dùng internet vừa có cả đồ uống miễn phí: trà, sữa coffee, hot chocolate, có hôm có cả bánh. tớ với em ka toàn pha trà sữa uống cho đỡ nhớ trà sữa ở nhà =)). Mấy hôm đầu bận việc nên cũng k nhớ nhà mấy, chỉ có lúc đọc email của bố mẹ hay sáng sớm ngủ dậy thì có tý nc mắt cá sấu :">. Lúc đấy cũng buồn, chỉ muốn bay về VN thôi :(
Mấy ngày đầu trời nắng đẹp, tuần vừa rồi toàn mưa. đc 2 ngày nắng. có hôm vừa mưa vừa gió. gió to kinh khủng. may mà trc khi đi đc tặng cái ô pierre cardin cũng chắc nên vẫn còn sống sót đc đến bây h :))
về nhà cửa thì tớ với em ka nhận luôn đc nhà ngày đầu tiên. nhà e ka ở số 12, nhà tớ ở số 32, cách nhau có 10 nhà, đi sang nhà nhau mất có 3 phút. mấy ngày đầu nhà e ka k có ai, nhà tớ thì có mỗi tớ và 1 anh TQ nên tớ chạy sang ngủ với con ka cho đỡ sợ. Hiện h nhà tớ có 1 anh và 1 chị TQ, 1 thằng Nigieria :(( [ Ly có đọc đc thì đừng nói với bố mẹ t nhé, k các cụ lại lo, thực ra bọn da đen nhìn kinh kinh nhưng rất là nice, với lại sắp tới cũng đổi nhà ] và 1 ảnh ng Ý. tớ chưa nhìn ảnh ng Ý vì toàn đóng quân nhà con ka, nhà tớ chỉ để đồ thôi. nhưng nghe chị TQ bảo là anh í rất là good looking 8-> hé hé =))
về ăn uống. vì nhà tớ với nhà em ka gần nhau nên quyết định nấu chung, ăn chung cho tiết kiệm. mang tiếng ở đc 2 tuần rồi nhưng mới ăn đc 4 bữa cơm :">. Còn lại toàn sang nhà 1 anh đang học PhD bên này ăn uống tụ tập với hội ng việt hoặc cả hội lên trung tâm ăn uống. bên này cũng có nhiều loại rau, có mỗi 1 loại nấm thấy ai cũng mua, mình cũng đú :)), thịt hơi hôi vì k cắt tiết nhưng ăn vẫn ngon. Tesco ở gần nhà thì k đầy đủ như ở trung tâm nên cứ 1 tuần là tớ với e ka lại lên Tesco trung tâm xách đồ về. lần nào cũng phải có 2 chai sữa to đùng. bọn tớ uống skim milk cho đỡ béo. thay nước lọc luôn.
về học hành thì tuần vừa rồi mới là welcome week, register các kiểu, chưa phải học hành j cả nhưng ngày nào cũng phải đến trg việc nọ việc kia. đc cái mọi ng rất thân thiệt, mình có vấn đề j là nó giải quyết ngay. à bây h cứ buổi chiều tớ có thêm 1 hoạt động mới đó là lên Larkin building tập lén piano của bọn trg nhac :)). Tuần sau mới bắt đầu vào học chính thức. Tình hình học căng lắm. k biết có sống sót nổi k :((
Về bạn bè. bọn ở nhà thì thỉnh thoảng đá qua nhà đứng nói chuyện với chúng nó 1 tý, bọn ở lớp thì mới chỉ gặp có 2 lần, cũng chả nói chuyện. hôm trc thì ngồi làm pair work với 1 anh ả rập thôi. Chủ yếu là vẫn chơi với hội ng việt bên này. Ở đây có tất cả 10 ng việt kể cả tớ. địa điểm ăn chơi trác táng là nhà số 31 đg j quên tên rồi :)). kỷ lục ăn chơi muộn nhất là 2 rưỡi sáng mới tan cuộc. may mà có 1 chú em ở gần nhà đưa các chị về. hôm trc tớ, em ka với 1 chị nữa đi về lúc gần 12h, tinh vi k cần ai dắt về. giữa đg thấy 1 bọn say rượu ở xa xa, 3 đứa dúm vào 1 chỗ, gọi mọi ng ra đưa về =))
Đấy. tạm thời là như vậy. mọi thứ bây h cũng ổn ổn rồi. sau 1 tuần thì cũng quen đc múi giờ. bây h chỉ điều chỉnh lại giờ sinh hoạt thôi, ngày nào cũng 8, 9h tối mới ăn. 1,2 h sáng mới ngủ, trưa mới dậy ăn luôn brunch. cứ kéo dài thế này chắc phát phì. may mà cứu vớt đc cái đi bộ, ngày nào cũng đi bộ từ nhà tớ trg vài lượt. h quen kiểu đi bộ nhanh của bọn tây rồi :))
Khuyến mãi thêm cái ảnh hôm lên city center cùng em ka với chị họ nó từ Sheffield lên.

Ngay` ve`
by Hue Minh Nguyen on Monday, July 20, 2009 at 9:04am
Những chuyến đi, những chuyến đi đồng nghĩa với nơi này sẽ thiếu đi một người và nơi khác sẽ có thêm một người. Khong don giản chỉ là thiếu và thêm một hình hài, một con người, mà là trống vắng, là đủ đầy của cảm giác...
Đang sống tranh thủ nốt những ngày cuối ở nước Anh để khi về không bao giờ phải nói hối tiếc rằng giá mà ngày ấy...
Sẽ nhớ lắm những con đường dẫn mình sang trường, ra chợ, đi city, shopping, những bến bus, ga tàu...
Nhớ lắm những đoàn người hối hả chạy ra phía ga tàu (trong đó có cả mình nữa), những cái ôm hôn nơi ga tàu, bịn rịn giây phút chia tay...
Nhớ lắm khung cảnh đón những sinh viên mới vào trường, những khuôn mặt ngơ ngác nhưng đầy háo hức...
Cũng chẳng thể quên những bữa tiệc party thâu đêm, đàn hát, những phút tự do ấy bao giờ quay lại nữa nhỉ ?...
Những lần vac ba lô lên đường hay kéo xềnh xệch valy (hoặc đi một mình hoặc cùng những người bạn dù mới quen nhưng tự nhiên đã trở nên thân thiết) để khám phá những miền đất mới.
Khoảng cách không làm con người ta xa lạ mà trở nên gắn bó với nhau hơn...
Em cảm ơn chi Kieu Linh đã share cho em nhung mixed feelings nay.
Con người đứng trước những lựa chọn, không bao giờ là dễ dàng, đúng không???

Nguyễn Thái Tùng học MSc Management tại Southampton.
Em chào chị
Sorry chị vì bây giờ em mới viết email cho chị được ạ. Bây giờ em mới hiểu tại sao 12 mới học mà người ta yêu cầu 6, 7 phải sang rồi. Đúng là em mất mấy ngày chuẩn bị, sắp xếp, quen với cuộc sống ở đây, rồi còn phải mượn vở để học bù tuần bị mất nữa. Em cứ nghĩ đi du học là ok, không ngờ vất vả lắm chị. Trung bình tuần qua, mỗi ngày em ngủ có 5 tiếng, lúc nào cũng buồn ngủ. Nhưng bây giờ, em theo kịp các bạn ý rồi chị ạ. Ngày nào em cũng lên thư viện, tự giác lắm chị nhé).
Thành phố này cũng yên bình chị à, được cái ở đây gần sân bay, ngày nào cũng nghe tiếng máy bay trên đầu. Ngoài hai tiếng máy bay và tiếng ô tô phân khối lớn, thì nói chung mọi thứ ở đây cũng khá yên tĩnh. SIêu thị cũng gần nhà em, đi xe bus mất có 5 phút, thức ăn ở đây ngon, mỗi tội đắt. Sang bên này mới thấy ăn mì tôm ngon. Em ăn hết đống mì tôm mẹ gửi rồi, bây giờ còn thấy thèm thém. Được cái em dễ ăn, nên nói chung khoản ăn uống cũng tạm ổn.
Thôi, để khi khác em viết tiếp chị nhé, bây giờ đã 6h 30 rồi, em chuẩn bị ăn sáng đi học đây.
Chị ở nhà giữ gìn sức khoẻ, khi nào sang bên này chơi với em.
À, cho em gửi lời hỏi thăm các anh chị ở công ty nhé.
Em chào chị